Mười một giờ, đèn phòng con vừa tắt
Tiếng em ru còn vướng ở sau lưng
Anh ngồi đây, màn hình chưa chịu tối
Tai đeo rồi, nên đâu nghe em kêu
Anh từng nói con ngủ rồi anh chơi
Con ngủ lâu rồi, anh chưa đứng lên
Em thay tã, pha sữa, rồi dỗ con
Một mình em, ngay phía sau lưng anh
Em không cãi, em chỉ quay đi
Cái im đó nghe to hơn tiếng la
Xin lỗi em, lần này anh sai thật
Không phải một đêm, là nhiều đêm rồi
Anh hứa nhanh quá nên anh quên nhanh
Còn em thì nhớ hết, từng lần một
Cho anh xin lại chỗ ngồi của anh
Bên em, bên con, không phải bàn kia
Sáng nay con đòi “ba ơi bế con”
Anh còn ngái ngủ, em bế con đi
Em không nói gì, còn pha cà phê
Anh cầm ly lên mà tay anh run
Cái máy kia đâu có lỗi gì
Lỗi là anh chọn sai chỗ ngồi
Anh không dám xin em bỏ qua liền
Chỉ xin em cho anh làm lại, từ đêm nay
Xin lỗi em, lần này anh sai thật
Không phải một đêm, là nhiều đêm rồi
Từ đêm nay anh rút dây, anh tắt đèn
Anh ru con, để em ngủ một giấc dài
Cho anh xin lại chỗ ngồi của anh
Bên em — chỗ lâu rồi anh bỏ trống
Con ngủ rồi... anh không chơi nữa
Anh ngồi đây, nhìn em ngủ ngon
Anh biết anh sai ở đâu
Anh hứa con ngủ rồi anh mới chơi. Anh không giữ lời.
Em thức với con, còn anh thì đeo tai nghe.
Em không la anh câu nào. Cái đó mới làm anh sợ.
Anh hứa với em
- 1. 9 giờ tối là anh tắt máy. Không bàn cãi.
- 2. Tối nào cũng anh ru con ngủ.
- 3. Cuối tuần một buổi chỉ có em — không điện thoại, không game.
Em nhắc anh nếu anh quên.